Hôm ấy, chùa Tế Pháp cử một vị cao tăng vào cung cầu phúc. Đúng lúc ấy, Mộc Đào giả dạng thái giám, chẳng may bị một lão thái giám trong cung quấy rối. Ngay khi nàng rơi vào tình thế khó xử, vị cao tăng nọ kịp thời xuất hiện, đứng ra ngăn cản, giúp nàng thoát khỏi cảnh khốn cùng.
Về sau, vào một đêm tĩnh lặng, nàng bỗng nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ vụn vang lên từ trong phòng y. Cảm thấy bất an, Mộc Đào lập tức chạy tới. Vừa bước vào trong, nàng đã thấy y loạng choạng đứng không vững, sắc mặt tái nhợt. Nàng vội đưa tay ra muốn đỡ lấy, nhưng người vốn luôn ôn hòa ấy lại bất ngờ hất tay nàng ra, giọng nói trầm khàn pha lẫn lạnh lẽo vang lên:
"Thí chủ, đừng lại gần."
Trên mặt nàng hiện rõ vẻ lo âu, hoàn toàn không để tâm đến lời cảnh báo kia. Thấy y cứ liên tục lùi về phía sau, nàng lại càng tiến tới gần hơn.
Đúng lúc nàng mạnh tay kéo lấy tay áo y, y lại đột ngột ôm chặt lấy nàng, sau đó cả hai cùng ngã xuống đệm trải bằng lá hương bồ.
Khi bị y tiến vào, nàng nghe giọng nói vốn luôn quạnh quẽ ấy khẽ vang lên bên tai. Âm thanh vẫn lạnh lùng như trước nhưng xen vào đó là chút trầm khàn như nén nhịn:
"Thí chủ, đắc tội."
Nàng nằm đó, một tay nắm chặt đệm lót hương bồ, ánh mắt không kìm được mà dừng trên pho tượng Phật đặt nơi chính điện. Trong khi ấy, thân thể lại bị người kia không chút khoan nhượng mà va chạm dồn dập. Cảm giác vừa tê dại vừa rối loạn trào dâng, nàng chỉ còn biết nghiến răng, thầm than một câu: "Tạo nghiệt a..."
Đêm ấy, hai người dây dưa triền miên, quấn quýt như thể liều mạng mà sống chết với nhau.
Tới khi trời vừa hửng sáng, y tỉnh dậy, ánh mắt rơi vào thân thể hỗn độn nằm bên cạnh. Nhìn thấy nàng với xiêm y xộc xệch, dấu vết trên da thịt còn chưa phai, y lập tức tái mặt. Từng cảnh đêm qua hiện về rõ mồn một, khiến y như rơi vào vực sâu tội lỗi. Giọng nói của y khàn đặc, pha lẫn nặng nề tự trách:
"Thí chủ, bần tăng đã phạm đại sai. Là bần tăng đã hủy hoại sự trong sạch của người. Nếu muốn giết, muốn trách mắng, xin cứ tùy ý xử trí."
Mộc Đào nằm đó, nhìn dáng vẻ y như muốn lấy cái chết để chuộc tội, nhất thời vừa tức vừa buồn cười. Nàng khẽ thở dài trong lòng, bất lực nghĩ, nhìn cái tư thế kia, đại sư rõ ràng như sắp gieo mình xuống núi tự tận, người bị làm bẩn hình như không phải ta mà là y mất.
Trong chốn hậu cung, những chuyện nhơ nhớp chưa bao giờ là ít. Hóa ra y trúng phải Chu sa cổ, một loại cổ độc do phi tần Miêu Cương hạ lên người hoàng đế, chẳng hiểu vì duyên cớ gì lại truyền sang y. Cứ mỗi khi đến đêm trăng tròn, cổ trùng liền phát tác. Nếu không có nữ tử hoan hợp, kinh mạch sẽ đứt đoạn, cuối cùng chỉ còn đường chết.
Thế nhưng y vẫn kiên quyết không chịu để bản thân tái phạm lỗi cũ. Dẫu có phải chết, y cũng không muốn làm tổn thương nàng thêm lần nào nữa.
Mộc Đào đứng đó, nhìn y mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trắng bệch như giấy, trong lòng không khỏi rối bời. Nàng khẽ thở dài, chẳng lẽ nàng lại có thể trơ mắt nhìn y chết hay sao.
Nghĩ đến đây, nàng rốt cuộc cũng bước đến gần, cúi mình vì y mà giải cổ.
Cứ ngỡ là giúp người thoát nạn, thế nhưng mỗi lần chạm vào thân thể y, nàng lại cảm thấy giống như chính mình đang tự buộc lấy sợi dây không cách nào cởi ra được...
Bình luận (13)
Mình ck rồi, bạn kiểm tra giýp
Sao bị trùng chương nhiều thế b
Hay nha, edit mượt, doc cuốn nha
Edit mượt, đọc cuốn nha
Hay nha
hay quá
Hay
hayy
Hay
Hay